. .

Friday, June 5, 2009

Đạo Diễn SONG CHI tỵ nạn chính trị ở Na Uy


Lê Tùng Châu : Là một nữ nhi, nhưng Song Chi là cả một tấm gương sáng đáng cho bao lớp người trẻ, già Việt Nam trong hay ngoài nước suy ngẫm, noi gương và ngưỡng mộ

Phong cách giản dị chân thành, lời nói, việc làm chính nhân quân tử, yêu nước thương nòi bình lặng và ngay thẳng, chị đã phải thay cho bao "đấng nam nhi hèn" để sống theo châm ngôn :
QUỐC GIA HƯNG VONG, THẤT PHU HỮU TRÁCH

Non sông Việt Nam vẫn còn có chút le lói hy vọng sớm kết liễu cơn ác mộng cộng sản, qua hình ảnh vị Nữ Lưu khả kính này ! Mong sao !!!

Một Đạo Diễn VN xin Tỵ Nạn Chính Trị

Trà Mi, phóng viên đài RFA
2009-06-04

Sau các bài viết trên blog cá nhân thẳng thắn bày tỏ quan điểm về những điều bất cập-bất công trong xã hội và tham gia biểu tình chống Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa-Trường Sa, nữ đạo diễn Song Chi đã gặp không ít rắc rối với chính quyền.

Nữ đạo diễn Song Chi ngày mới đến Na Uy. Photo provided by Song Chi


Từ đó, tất cả hợp đồng của chị với các hãng phim và đài truyền hình trong nước lập tức bị cắt ngang dù chị từng là đạo diễn cho hai bộ phim đoạt giải của TFS nhan đề “Nữ bác sĩ”, Giải Vàng Liên hoan phim Truyền hình toàn quốc tháng 1/2008, và phim “Phố Hoài”, Giải khuyến khích Hội điện ảnh Việt Nam 2002.


VN không phải là một nơi làm việc tốt

Đạo diễn Song Chi vừa được chính phủ Na Uy cấp quy chế tị nạn chính trị. Chị đã dành cho Trà Mi cuộc phỏng vấn đầu tiên sau khi đặt chân tới Nauy.

Đạo diễn Song Chi cho biết:

Đạo diễn Song Chi: Có rất nhiều lý do khiến tôi quyết định rời khỏi Việt Nam. Nhưng tóm lại, môi trường Việt Nam đối với tôi không còn là nơi mà tôi có thể sống và làm việc tốt như tôi mong muốn nữa.

Đầu tiên là tháng 4-5 năm ngoái, bộ phim dài 36 tập Chi chuẩn bị bấm máy cho Đài truyền hình TPHCM đã bị ngưng lại. Sau đó, hầu như Chi không thể làm bất cứ việc gì cả, bởi vì ở Việt Nam, khi một đạo diễn được biết rằng “có vấn đề về mặt chính trị” thì các đài truyền hình, các hãng phim họ rất ngại mời.

Trà Mi: Một số người thắc mắc là hiện nay có rất nhiều những tiếng nói bất đồng gặp nhiều khó khăn với chính quyền hơn chị nữa. Điển hình như các thành viên trong Câu lạc bộ Nhà báo Tự do chẳng hạn anh Điếu Cày, chị Tạ Phong Tần..v..v..Thế nhưng vì sao trường hợp của chị lại đựơc chiếu cố cho đi tị nạn dễ dàng như vậy? Ý kiến của chị như thế nào?

Đạo diễn Song Chi: Chi ra đi theo quy chế bảo trợ của một tổ chức gồm các nước Châu Âu dành cho các trường hợp văn nghệ sĩ-trí thức gặp phải những vấn đề khó khăn với chính quyền của họ.

Mỗi năm họ nhận rất nhiều hồ sơ của nhiều trường hợp khác nhau, ở các quốc gia khác nhau. Với trường hợp của Chi, Nauy là nước đã tiếp nhận Chi như là một guest writer của họ.

Nói lên những điều người dân không nói được

Trà Mi: Những người trong nước biết đến chị không những với tư cách là một đạo diễn mà còn là một blogger có nhiều bài viết mạnh dạn chống lại những bất công-bất cập trong xã hội. Giờ đây, khi đã ra khỏi nước rồi, chị có còn quan tâm đến những điều ấy nữa không?

Đạo diễn Song Chi: Tôi đã, đang, và vẫn luôn luôn quan tâm đến số phận của đất nước tôi, dân tộc tôi, cho dù có sống ở bất cứ nơi nào trên trái đất này.

Bây giờ khi đã sống trong một đất nước tự do, dân chủ như Nauy thì tôi biết rằng mình đã có thể sống một cuộc sống bình yên. Và tất nhiên tôi rất mong muốn mình sẽ có thể tiếp tục đựơc làm nghề, có cơ hội để thực hiện những bộ phim góp phần nói lên những điều mà rất nhiều người dân Việt Nam thấp cổ bé họng muốn nói nhưng lại không nói đựơc.

Trà Mi: Nhưng một cách cụ thể, chị làm cách nào hoặc có những phương án nào để biến những giấc mơ của mình thành hiện thực?

Đạo diễn Song Chi: Bước đầu tiên, họ bảo trợ cho Song Chi ở đây 2 năm. Trong thời gian 2 năm đó, họ cũng sẽ bảo trợ một phần cho mình thực hiện một dự án làm phim. Và cái phim đó tất nhiên là cũng về các vấn đề của Việt Nam thôi. Bởi lẽ thực tế mối bận tâm lớn nhất của Chi luôn luôn là về Việt Nam, về đất nước mình thôi.

Nỗ lực cùng nhau làm những điều có ích cho Quê hương

Trà Mi: Một số trường hợp khi còn trong nước thì họ đấu tranh mạnh mẽ, nhưng khi ra được bên ngoài rồi thì trở nên im hơi lặng tiếng với những vấn đề quan tâm ở Việt Nam. Chị có suy nghĩ gì về điều này?

Đạo diễn Song Chi: Điều đó cũng dễ hiểu thôi. Khi chúng ta đến sống trong một đất nước xa lạ, phải bận rộn, vất vả với việc hội nhập và tìm một chỗ đứng trong xã hội mới, chúng ta rất dễ buông xuôi theo cuộc sống và không còn muốn làm gì nữa.

Nhưng tôi nghĩ, mọi người phải tự vượt qua điều đó thôi. Rất may là trên thế giới ngày nay có internet. Cho nên mỗi con người dù sống ở mỗi quốc gia khác nhau, nhưng nếu đồng chí hướng, nếu có lòng thì vẫn tìm được nhau để chia sẻ và cùng nhau làm những điều có ích cho một tương lai tốt đẹp hơn của đất nước.

Trà Mi: Nhiều ý kiến cho rằng ra đi vì lý tưởng tranh đấu, nhưng khi đi đựơc rồi thì không còn lý tưởng đó, thì cũng không đem lại đựơc hiệu quả gì cho quê hương Việt Nam. Chị có chia sẻ quan điểm này không?

Đạo diễn Song Chi: Tôi nghĩ rằng ở trong nước hay ở bên ngoài đều có những cái khó và cái dễ.

Trong nước thì rõ ràng có không khí hơn, được ở ngay trong lòng đất nước như vậy, hàng ngày nhìn thấy những điều diễn ra ngay trước mắt, và có chung quanh đông đảo bạn bè để nuôi trong lòng ngọn lửa bức xúc hàng ngày.

Nhưng ngựơc lại, cái khó là nhiều khi muốn làm một điều gì đó hay muốn lên tiếng về điều gì đó thì rất là khó. Còn ra ngoài được sống trong một đất nước tự do, nhưng ngược lại, mình dễ bị đời sống hàng ngày cuốn đi. Mình lại không có cộng đồng chung quanh nữa.

Cái nào nó cũng có cái khó và cái dễ. Mỗi người cũng phải bằng mọi cách để nỗ lực nếu thực sự mình đã suy nghĩ rằng mình sống để làm gì.

Càng thương cho người Việt Nam hơn

Trà Mi: Nhiều người trong nước chắc cũng chưa hình dung được những nước bên ngoài, nói là tự do, nhưng không biết tự do đến mức độ nào. Bây giờ sau hơn một tháng định cư tại Nauy, nhìn lại Việt Nam, chị có so sánh gì không?

Đạo diễn Song Chi: Chi mới đến Nauy 1 tháng thôi, nhưng Chi nghĩ rằng mình càng đi xa, càng sống lâu bên ngoài thì mình sẽ càng rất thương cho người Việt Nam là tại vì rõ ràng ở các quốc gia khác, người ta thật sự rất tự do, rất dân chủ, và rất tôn trọng con người.

Nhân dân của họ muốn ý kiến như thế nào, muốn biểu tình, muốn lên tiếng, hoàn toàn người ta có thể làm được. Họ có tất cả những quyền lợi được bảo vệ từ bé cho đến khi về già.

Ở Việt Nam thì mỗi người phải tự bảo vệ mình thôi, bởi vì không thể trông cậy vào ai khác.

Người Việt Nam không có quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận. Mình không có báo chí tư nhân. Hơn 700 tờ báo trong nước vẫn thuộc một tổng biên tập chung. Có sự chỉ đạo, có sự kiểm soát về nội dung cả.

Quyền tự do biểu tình mình lại càng không có. Ví dụ như năm ngoái, Chi cùng bạn bè biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa- Trường Sa, chứ không hề bao giờ dám biểu tình chống lại nhà nước Việt Nam, mà cũng đã không được phép rồi.

Còn những điều mình muốn nói, muốn lên tiếng hoàn toàn với tinh thần xây dựng đất nước, mong muốn xã hội tốt đẹp hơn, thì rất nhiều điều cũng không thể nói được. Đó là những ví dụ cho thấy rằng người ta có tôn trọng nhân quyền, tôn trọng nhân dân hay không.

Trà Mi: Từ một người đạo diễn thành danh trong nước trở thành một người tị nạn chính trị ở Nauy, chị có điều gì muốn chia sẻ, muốn nói với những người quan tâm?

Đạo diễn Song Chi: Hiện trạng đất nước, xã hội Việt Nam ngày nay bày ra trước mắt những người dân Việt còn có lương tri quá nhiều những vấn đề, quá nhiều những nỗi bức xúc như vậy.

Thật ra tôi cũng chỉ là một phụ nữ yêu công việc làm phim của mình, chỉ muốn sống với mối bận tâm về công việc và gia đình thôi, nhưng rồi cuối cùng cũng buộc phải lên tiếng, để rồi đành phải ra đi rời khỏi đất nước như hiện nay.

Ra đi để tíêp tục cái điều mà mình nhận thấy là mình cần phải làm gì từ khi còn ở trong nước, chứ không phải ra đi chỉ để tìm sự yên ấm cho riêng mình thôi.

Nhìn sự phát triển của đất nước người ta, nhìn người dân trong một đất nước, xã hội tự do họ được sống trong điều kiện như thế nào, để rồi càng xót xa cho Việt Nam nhiều hơn. Và thật lòng là chỉ khao khát một ngày nào đó đất nước thay đổi để có thể trở về mà thôi.

Trà Mi: Chúng tôi xin chân thành cảm ơn chị Song Chi đã dành thời gian cho cuộc trao đổi này.

Đạo diễn Song Chi: Cảm ơn chị Trà Mi rất nhiều.

Bài Liên Quan :

Đạo diễn Song Chi không được làm film

DCVOnline - Phỏng vấn.
12 tháng 5, 2008


DCVOnline: Đạo diễn Song Chi từ TpHCM cho biết bà vừa bị hãng film truyền hình TpHCM, gọi tắt là TFS, yêu cầu ngưng công tác đạo diễn một bộ film truyền hình dài 36 tập dự định sẽ khởi quay vào giữa năm nay.

Bà nói Giám đốc hãng film đã giải thích lý do là vì những hoạt động mang tính chính trị của bà trong thời gian vừa qua.

Được biết đạo diễn Song Chi đã tham gia biểu tình chống Trung Quốc hôm 19/01 với Câu lạc bộ Nhà báo tự do trước nhà hát Thành phố, bà cũng có một số bài viết bày tỏ quan điểm riêng trước tình hình chính trị – xã hội của đất nước trên trang blog cá nhân của mình.

Tuy nhiên, bên TFS khi trả lời với giới truyền thông thì cho rằng đạo diễn Song Chi đã “không đáp ứng được những tiêu chí của đài”.

Đạo diễn Song Chi, 41 tuổi, đã tốt nghiệp sau đại học Viện Điện ảnh và Truyền hình Ấn Độ năm 1998. Bộ film truyện truyền hình 18 tập có tên “Nữ bác sỹ” cũng của TFS do bà đạo diễn vừa đoạt huy chương vàng liên hoan film truyền hình toàn quốc hồi tháng 01/2008.

DCVOnline đã trao đổi với đạo diễn Song Chi về câu chuyện này và vài nét chấm phá về điện ảnh Việt Nam hiện nay như sau…


DCVOnline: Xin chào đạo diễn Song Chi, nghe nói chị đang gặp rắc rối với xưởng film truyền hình TpHCM (TFS)?

Đạo diễn Song Chi: Về chuyện này thì tôi đã có bài viết trên blog của tôi rồi, thưa chị

DCVOnline: Chị có thể trình bày lại cho bạn đọc DCVOnline rõ hơn không, và tình hình cho đến nay có gì mới hơn không?

Đạo diễn Song Chi: Vâng, vừa qua tôi được Ban giám đốc hãng phim truyền hình TFS là nơi tôi đang cộng tác để chuẩn bị thực hiện một bộ phim truyện truyền hình dài 36 tập trong năm nay thông báo rằng bên an ninh đã đến làm việc với Tồng Giám Đốc Đài HTV và Ban giám đốc hãng phim TFS để đề nghị không tiếp tục mời đạo diễn Song Chi cộng tác nữa vì “có vấn đề về chính trị, tư tưởng phức tạp...” gì đó. Và vì vậy nên bộ phim truyện truyền hình nói trên mà tôi đang chuẩn bị hơn nửa năm nay đã bị ngừng lại và bộ phim sẽ được giao cho một đạo diễn khác.


DCVOnline: Đó là bộ film gì vậy, thưa chị?

Đạo diễn Song Chi: Phim truyện truyền hình thể loại hình sự – điều tra phá án, tên tạm đặt là “Ai?”

DCVOnline: Khi ban giám đốc TFS yêu cầu chị ngưng thực hiện bộ film này, họ có chế độ bồi thường vì đơn phương chấm dứt hợp đồng với chị không?

Đạo diễn Song Chi: Chính xác thì tôi chưa ký hợp đồng với hãng vì theo trình tự, phải xong giai đoạn viết kịch bản phân cảnh của đạo diễn đến lúc thành lập đoàn thì mới ký hợp đồng, sau đó là tiến hành khâu chuẩn bị của tất cả các bộ phận, rồi casting, chọn bối cảnh…

Như vậy, giai đoạn chuẩn bị kịch bản văn học và đạo diễn chuẩn bị kịch bản phân cảnh thì chưa ký hợp đồng. Nhưng thật ra một khi kịch bản văn học đã được giao cho một đạo diễn nào đó để chuẩn bị phân cảnh cũng có nghĩa là đã giao cho đạo diễn đó thực hiện bộ phim rồi, và trong hãng thì đều biết rằng tôi đang chuẩn bị cho bộ phim “Ai?” này.

DCVOnline: Tức là chị không nhận được một sự bồi thường nào từ phía hãng phim?

Đạo diễn Song Chi: Không, vì như tôi nói chưa chính thức ký hợp đồng, thưa chị

DCVOnline: Nhưng theo như lời ông giám đốc TFS trả lời cho đài BBC thì do chị đã không đáp ứng được tiêu chí của hãng nên hãng đã yêu cầu chị ngưng công việc, chị có biết đến điều này chưa?

Đạo diễn Song Chi: Vâng, tôi có nghe. Và tôi cũng không ngạc nhiên vì chắc chắn rằng khi trả lời với báo chí bên ngoài về một sự việc gì đó, ở Việt Nam sẽ không ai nói đến một lý do có dính dáng đến chính trị cả

DCVOnline: Vậy chị đã có yêu cầu làm rõ về cách giải thích này của ông giám đốc TFS với giới truyền thông chưa?

Đạo diễn Song Chi: Tôi nghĩ rằng về phần mình tôi đã thông tin một cách chính xác những điều gì xảy ra với mình, thế là đủ.

DCVOnline: Liệu rằng khi chị bị buộc ngưng công tác đạo diễn vì lý do dính dáng đến chính trị như thế thì có hãng film nào “dám” mời chị cộng tác nữa không?

Đạo diễn Song Chi: Việc các hãng phim khác có “dám” mời không thì trước mắt có lẽ là không. Còn thực tế là tôi vẫn đang nhận được lời mời làm phim từ một hãng khác, nhưng tôi cũng phải nói họ cân nhắc lại vì trong thời điểm này chưa chắc tôi đã được làm phim, dù là cho hãng TFS hay hãng nào khác.

DCVOnline: Như thế nếu được giải thích vì lý do chuyên môn thì chị vẫn còn cơ hội “sống còn” với nghề nghiệp, nghĩ như thế có đúng ko?

Đạo diễn Song Chi: Không, tôi không nghĩ vậy. Một đạo diễn nếu bị ngưng làm phim vì lý do chuyên môn kém, tay nghề dở thì cũng chẳng ai dám mời làm phim nữa. Hơn nữa, điều đó là hoàn toàn không đúng sự thật, ít ra là trong trường hợp của tôi.

Đạo diễn Song Chi, bị cho ... đứt phim chỉ vì cái tội là một "người lương thiện, tự lực, không “ăn cắp” bất cứ cái gì của ai và không “xả thêm rác” vào xã hội"! Nguồn: DCVOnline
DCVOnline: Cuộc sống của chị hiện nay ra sao, có bị quấy nhiễu không?

Đạo diễn Song Chi: Cho đến giờ phút này thì chưa. Thật ra thì trước và trong thời gian diễn ra lễ rước đuốc Olympic ngang qua Sài Gòn, không khí ở Sài Gòn rất căng, nhiều bạn bè trong giới văn nghệ sĩ, một số blogger… mà tôi có biết đều được mời lên làm việc nhưng thời gian đó tôi lại không có mặt ở Sài Gòn.

DCVOnline: Việc chị không có mặt ở TpHCM trong thời gian diễn ra lễ rước đuốc phải được hiểu thế nào cho đúng ạ?

Đạo diễn Song Chi: Có thể hiểu là tôi đi nghỉ để tránh những ngày lễ ở thành phố “đông đúc và ngột ngạt”.

DCVOnline: Chị nghĩ thế nào về các giải thưởng, huy chương trong các liên hoan film ở Việt Nam?

Đạo diễn Song Chi: Thực sự tôi cũng không quan tâm lắm đến vấn đề này. Cá nhân tôi, khi làm phim, tôi chỉ biết cố gắng hết sức trong điều kiện chung và trong khả năng của mình để bộ phim không đến nỗi tệ, không bị đồng nghiệp và khán giả chê bai thế thôi. Còn các liên hoan, giải thưởng, tôi không để ý

DCVOnline: Bộ film truyền hình “Nữ bác sĩ” do chị đạo diễn vừa được trao huy chương vàng trong liên hoan film truyền hình toàn quốc 2008, theo chị thì giải thưởng này có xứng đáng không, hay do không còn film nào khá hơn nên film đấy đành được huy chương vàng?

Đạo diễn Song Chi: Cái đó thì chắc phải hỏi khán giả.

DCVOnline: Chị đánh giá về nền điện ảnh Việt Nam hiện tại ra sao?

Đạo diễn Song Chi: Không dám gọi là đánh giá, nhưng ngay cả nếu chỉ là một khán giả quan tâm đến phim Việt Nam thôi, cũng có thể thấy rằng điện ảnh Việt Nam vẫn còn rất yếu về nhiểu mặt và cần được đầu tư rất nhiều nếu như muốn có một nền điện ảnh khởi sắc trong tương lai.

DCVOnline: Cụ thể theo chị cần đặt trọng điểm đầu tư vào những mặt nào trước?

Đạo diễn Song Chi: Vào con người, thưa chị. Trong lĩnh vực nào cũng vậy nếu không có con người thì không làm được gì cả. Về khâu đào tạo, ở trong nước điểu kiện đào tạo ngành điện ảnh tất nhiên còn kém, nhưng cho đến nay số người làm phim ở Việt Nam được đi học bài bản ở các nước có thể nói là đếm trên đầu ngón tay.

Muốn có được những tác phẩm điện ảnh xuất sắc trong tương lai, đòi hỏi rất nhiều điều kiện nhưng trước hết là phải có những đạo diễn, diễn viên, quay phim, họa sĩ, hóa trang… giỏi. Muốn vậy thì trước hết phải đầu tư vào khâu đào tạo, vào con người.

Tiếp theo là những đòi hỏi về toàn bộ phần kỹ thuật của một nền công nghiệp điện ảnh hiện đại, kinh phí làm phim, hệ thống rạp, môi trường làm phim cho đến một cơ chế làm phim như thế nào để có thể kích thích và thúc đẩy sự sáng tạo của người làm phim. Tất cả đều phải được quan tâm và có chiến lược, kế hoạch đầu tư đúng đắn.

DCVOnline: Chị thấy ảnh hưởng của film ảnh nước ngoài, nhất là film Hàn Quốc vào đời sống xã hội, nhất là giới trẻ hiện nay ở Việt Nam có gì bất bình thường không, thưa chị?

Đạo diễn Song Chi: Đúng là có một dạo phim ảnh Hàn Quốc đã tạo thành một cơn sốt trong khán giả Việt Nam. Từ việc thích xem phim Hàn, thích diễn viên Hàn, khán giả Việt Nam, nhất là giới trẻ đã ăn mặc, trang điểm theo diễn viên Hàn quốc, ứng xử theo phong cách Hàn quốc… Phim truyện truyền hình của Việt Nam cũng có một số phim đi theo style của phim truyền hình Hàn quốc. Nhưng bây giờ thì tôi nghĩ hình như cơn sốt đó cũng hạ nhiệt rồi.

DCVOnline: Vậy những bộ film chị làm trong thời kỳ đấy có bị ít nhiều xoáy theo cơn lốc film Hàn quốc không?

Đạo diễn Song Chi: Không. Thứ nhất là bởi vì tôi làm phim rất ít, thứ hai, xin thú thật là tôi không xem phim Hàn quốc, cho đến bây giờ tôi cũng chưa xem trọn được một bộ phim nào của Hàn quốc cả nên cũng chẳng có ảnh hưởng gì.

DCVOnline: Theo quan sát của chị thì sau cơn sốt film Hàn quốc sẽ là cơn sốt gì?

Đạo diễn Song Chi: Cũng không biết được. Hiện nay thì trên truyền hình Việt Nam, phim Hàn quốc và phim Trung Quốc vẫn chiếm đa số trong số lượng phim nước ngoài phát trên sóng truyền hình, còn ngoài rạp thì phim Mỹ là chính.

DCVOnline: Ngôn ngữ giới trẻ 8x, 9x ngày nay thay đổi đến chóng mặt, nếu không cập nhật liên tục, các thế hệ trước dễ bị “củ chuối” ngay. Ngôn ngữ ấy có được đưa vào film ảnh Việt Nam hiện đại không và đến mức độ nào?

Đạo diễn Song Chi: Tôi thấy là có đấy. Trong một số phim về giới trẻ do biên kịch cũng thuộc hàng 8x viết, người viết và người làm phim đã cố gắng để đưa ngôn ngữ và cách nói của giới trẻ vào phim, và như thế theo tôi rất thú vị, rất tự nhiên.

DCVOnline: Còn trong film của chị thì sao?

Đạo diễn Song Chi: Tôi lại chưa làm bộ phim nào có đề tài về giới trẻ cả. Trong bộ phim “Phố Hoài” mà tôi đã làm, do câu chuyện phim xảy ra tại Hội An nên trong phim sử dụng toàn giọng Quảng Nam với những phương ngữ rất đặc trưng của vùng đất này, còn trong phim “Nữ bác sĩ” thì lại là phim về
Một cảnh trong phim "Phố Hoài" của đạo diễn Song Chi - Nguồn: TFS
ngành y, giới bác sĩ nên chúng tôi cố gắng để đưa những thuật ngữ chuyên môn và cách nói năng của bác sĩ vào phim, và cả hai phim đều chưa bị chính dân Quảng hay dân ngành y phàn nàn.

DCVOnline: Nếu có lời tuyên bố rằng “kinh phí dưới hai triệu USD xin đừng làm film nữa, sẽ hèn hạ và khổ sở vô cùng” thì chị nghĩ sao về lời tuyên bố này?

Đạo diễn Song Chi: Tôi không biết lời tuyên bố đó của ai. Đúng là làm phim mà tiền ít thì rất là khổ sở, nhất là tâm lý của đạo diễn nào cũng vậy thôi, cũng muốn được làm phim với mức kinh phí rộng rãi để có thể thực hiện những điều mình muốn.

Nhưng nhiều khi có tiền nhiều chưa chắc phim đã hay và cũng có khi tiền ít nhưng vẫn cho ra được những tác phẩm lớn. Điều quan trọng hơn là có tài năng: tài năng của đạo diễn và của cả một ê kíp làm phim.

DCVOnline: Chị đã xử lý ra sao về sex trong những bộ film của chị?

Đạo diễn Song Chi: Thật ra cho đến nay tôi chỉ mới làm phim truyện truyền hình còn phim nhựa chiếu rạp thì chưa có cơ hội. Mà phim truyền hình như chị biết, những cảnh sex nếu có cũng chỉ rất nhẹ nhàng thôi.

DCVOnline: Chị quan niệm về sex trong film ảnh như thế nào?

Đạo diễn Song Chi: Phải đẹp và chỉ nên có khi cảnh sex ấy là cần thiết trong câu chuyện phim.

DCVOnline: Vậy một cảnh sex đẹp theo chị thì phải như thế nào?

Đạo diễn Song Chi: Đơn giản thôi, một cảnh sex đẹp không tạo cho người xem cái cảm giác dơ, thô, sống sượng... Điều đó có được do sự phối hợp của góc máy, ánh sáng, không khí của cảnh phim, diễn xuất của diễn viên, cùng với cảm giác về sự hợp lý và cần thiết của cảnh sex ấy trong câu chuyện.

DCVOnline: Chị đã từng du học về ngành điện ảnh ở Ấn Độ từ năm 1996, vậy chị thấy nền điện ảnh Việt Nam hiện tại đang đứng ở đâu so với nền điện ảnh Ấn Độ lúc ấy?

Đạo diễn Song Chi: Có lẽ không nên so sánh làm gì. Điện ảnh Ấn Độ vẫn là một nền điện ảnh lớn mỗi năm sản xuất đến 800 – 900 bộ phim nhựa, về mặt công nghệ, kỹ thuật, cho đến môi trường làm phim chẳng thua kém gì điện ảnh Mỹ. Chúng ta sống ở đâu, làm nghề trong môi trường nào thì tự biết cách làm sao để thích ứng với môi trường đó thôi.

DCVOnline: Nhân duyên gì đã đưa chị đến với ngành điện ảnh?

Đạo diễn Song Chi: Tôi “dính dáng” đến cái ngành này từ khá lâu rồi. Bắt đầu thì cũng từ ý thích được làm diễn viên hồi tuổi trẻ, nên tham gia mấy lớp học diễn xuất của Hội Điện ảnh thành phố lúc bấy giờ. Sau đó là đi thi đạo diễn điện ảnh để dành một suất du học ở Nga vào năm 84. Cả ba bạn ở Sài Gòn đều đậu từ hạng nhất đến hạng ba nhưng thời điểm đó xét duyệt lý lịch còn khó khăn nên không người nào được đi học cả.

Sau đó thì tôi đi làm thư ký đạo diễn (thư ký trường quay) một thời gian cho đến khi thi đậu vào đại học lý luận phê bình điện ảnh của Trường Điện ảnh Việt Nam tại TpHCM. Học được hết hai năm thì trưởng lại mở khoa đạo diễn, thế là lại xin thi vào khoa đạo diễn và tốt nghiệp vào năm 1992. Còn chuyện đi học hệ Sau Đại học ở Viện điện ảnh và truyền hình Ấn Độ (Film and Television Institute of India, Pune) là sau này, khóa 1996–1998.

DCVOnline: Vậy nếu không được làm đạo diễn nữa, chị sẽ làm gì?

Đạo diễn Song Chi: Thực sự làm phim, với tôi không đơn giản chỉ là một cái nghể để mưu sinh, mà còn là nghiệp, là niềm đam mê. Nhất là đối với phụ nữ, phải đam mê mới có thể vượt qua những khó khắn vất vả để làm nghề. Không được làm phim nữa thì cũng là nỗi khổ tâm. Nhưng thôi, làm công việc khác.

Và như câu blast trên blog của mình tôi đã viết: …với tôi, làm công việc gì cũng được, miễn là lương thiện, tự lực, không “ăn cắp” bất cứ cái gì của ai và không “xả thêm rác” vào xã hội. Thế thôi.

© DCVOnline

*******


Đạo diễn Song Chi mất hợp đồng làm phim vì biểu tình chống Trung Quốc
Trà Mi, phóng viên đài RFA, 2008-05-10

Nữ đạo diễn Song Chi vừa bị khước từ hợp đồng với hãng phim truyền hình TFS thuộc đài truyền hình HTV (TP.HCM) vì đã tham gia biểu tình chống Trung Quốc lấn chiếm Hoàng Sa-Trường Sa, cũng như có các bài viết thẳng thắn thể hiện quan điểm trên trang blog cá nhân.

Song-Chi-250.jpg
Nữ đạo diễn Song Chi. Hình của Người Lao Động Online

Người dân Việt Nam biểu tình chống ngoại bang thì bị gây khó như trường hợp nữ đạo diễn Song Chi.

Đạo diễn Song Chi từng hợp tác với hãng TFS trong hai bộ phim ; "Nữ bác sĩ" đoạt giải vàng Liên Hoan Phim Truyền Hình Toàn Quốc Tháng 1-2008, và phim "Phố Hoài" được giải khuyến khích Hội Điện Ảnh Việt Nam 2002. Đạo diễn Song Chi bất ngờ bị yêu cầu ngưng công tác đạo diễn cho bộ phim truyền hình nhan đề "Ai?" sắp khởi quay vào tháng 7 tới đây sau nửa năm hợp tác chuẩn bị cho bộ phim bấm máy.


Nhà đạo diễn trao đổi với phóng viên đài RFA Trà Mi những chi tiết liên quan:

Nữ đạo diễn Song Chi : Ngày mùng 2 vừa qua thì tôi có lên gặp ông Nguyễn Việt Hùng - Giám Đốc hãng phim TFS, ông Nguyễn Việt Hùng có thông báo cho tôi biết rằng là bên an ninh họ đến làm việc với Tổng Giám Đốc Đài và Ban Giám Đốc của hãng phim, đề nghị là không mời đạo diễn Song Chi cộng tác nữa vì lý do như họ nói là "có vấn đề về chính trị, có viết bài gửi các trang web bên ngoài, trả lời báo đài và có những mối quan hệ với những phần tử phức tạp về chính trị.

Trà Mi : Quyết định của hãng phim như vậy thì phản ứng của chị ra sao?

Nữ đạo diễn Song Chi : Hôm đó tôi có trình bày là từ hồi nào tới giờ thực tế tất cả những việc mà tôi đã làm, cái chuyện có là cái chuyện tham gia cùng với một số người bạn trong buổi biểu tình phản đối Trung Quốc về vụ Trường Sa - Hoàng Sa ngày 19-1-2008 trước cửa Nhà Hát Thành Phố. Ngay hôm đó tất cả chúng tôi đều được mời về công an, người bị giữ nhanh nhất là một ngày, người bị giữ lâu nhất là 30 tiếng.


Chuyện thứ hai là tôi có viết một số bài trên blog bày tỏ quan điểm chính kiến của mình trước một số tình hình xã hội của đất nước. Thực tế là tôi không gửi các bài của tôi đi đâu cả. Còn cái chuyện trả lời báo đài thì cho tới lúc ngồi trước mặt Ban Giám Đốc TFS thì tôi chưa trả lời báo đài nước ngoài bao giờ cả. Nhưng mà sau hôm nay thì tôi cũng nói rằng chắc là tôi sẽ phải lên tiếng, phải đính chính rằng việc mình không được làm nghề nữa là vì lý do an ninh và lý do chính trị, chứ hoàn toàn không phải vì năng lực hay vì lý do nào khác.

Tôi cũng nói thẳng với Ban Giám Đốc rằng blog của tôi là công khai chứ không có ẩn danh và toàn bộ (những bài viết) đó là những bức xúc của người công dân thôi, đó là một thái độ chính trị chứ hoàn toàn đó chưa phải là một hành động chính trị. Một người công dân có những suy nghĩ, những cái bức xúc, những trăn trở trước cái tình hình chung của xã hội và lên tiếng với trách nhiệm của một công dân thôi. Đó là chuyện mà tôi thấy nó rất là bình thường trong bất cứ xã hội nào khác.


Vậy mà cái chuyện biểu tình ôn hoà, mà hơn nữa đây là biểu tình để mà phản đối một quốc gia khác có hành động xâm lược đối với đất nước mình, thì chuyện đó là chuyện hoàn toàn hết sức bình thường ở bất cứ một quốc gia nào khác. Nhưng mà ở Việt Nam thì biểu tình là chuyện không được phép, dù biểu tình ôn hoà. Và quý vị đã biết là trình bày những ý kiến như vậy cũng rất là mệt mỏi.

Trà Mi : Chị hiểu rõ những bất lợi đó, vì sao mà chị có thể vượt lên những nếp nghĩ cố hữu của số đông như vậy để bày tỏ chính kiến của mình và có những hành động gọi là thẳng thắng bày tỏ quan điểm của mình như vậy?

Nữ đạo diễn Song Chi : Tôi nghĩ thế này, không lẽ mình lại không lên tiếng khi mà trong cái xã hội có quá nhiều những vấn đề như vậy, mặc dù rõ ràng là ở Việt Nam số lượng người im lặng nhiều hơn rất nhiều. Cái điều này tôi đã nói trong cái bài viết "Nỗi buồn mang tên Việt Nam", đó là khi chúng tôi đứng chống Trung Quốc chứ chưa phải là chống phá nhà nước Việt Nam. Phản ứng từ phía chính quyền, cái điều đó thì ai cũng biết.


Nhưng mà cái điều đáng buồn hơn nhiều khi nó từ phản ứng của những người chung quanh. Con người ta có thể nhìn những người như mình mà cho là hơi điên rồ, đi làm những chuyện nó không có lợi, nhưng mà không lẽ không ai lên tiếng hay sao? Thì tôi nghĩ rằng vẫn còn có bạn bè, vẫn còn có nhiều người khác, và càng ngày thì cũng càng có nhiều người hơn nữa sẽ phải nói lên thôi.

Trà Mi : Trên báo chí Việt Nam thì đôi khi cũng xuất hiện những bài viết được gọi là lên tiếng để phê phán, chỉ trích nhà nuớc trong nhiều lãnh vực như là hành chánh, tham nhũng, v.v…, thì phải chăng những bài viết của chị nó quá thẳng khiến cho người ta cảm nhận là một sự đả kích?

Nữ đạo diễn Song Chi : Những bài bêu xấu trên tờ báo chính thống của nhà nước thì thực tế là cũng chỉ nói trong một phạm vi, mức độ nào đó thôi, chứ còn không bao giờ dám nói đến chuyện là vẫn còn chưa có được tự do dân chủ, hay là mình vẫn còn vi phạm nhân quyền. Những cái đó là những cấm kỵ.

Trà Mi : Làm thế nào để có thể vượt qua "Nỗi buồn mang tên Việt Nam" như tựa đề báo chí của chị? Chị có gì muốn chia sẻ với những người đã cũng như là chưa đồng cảm với chị?

Nữ đạo diễn Song Chi : Tôi nghĩ là thời gian vừa qua, do tình hình diễn ra cuộc rước đuốc thì cũng rất nhiều những người văn nghệ sĩ cũng bị phiền nhiễu. Bản thân tôi thì lúc này công việc như bạn thấy chắc chắn không phải chỉ một bộ phim đâu mà có lẽ là trong một thời gian hay có thể là nhiều khi mà không được làm nữa luôn, thì điều đó tôi không thể biết được.

Trà Mi : Quả thực là một nỗi buồn mang tên Việt Nam, phải không chị ?!

Nữ đạo diễn Song Chi : Nhưng mà không. Chị không làm chuyện này thì chị làm chuyện khác, miễn là nó lương thiện. Tôi tin rằng dần dần thì mọi người cũng sẽ phải bày tỏ những cái suy nghĩ của mình. Đến một lúc nào đó thì xã hội cũng sẽ phải dịch chuyển sang một chiều hướng tốt đẹp hơn. Chắc chắn là nó sẽ phải thay đổi thôi.

Trà Mi : Trước khi chị có những bài viết thể hiện quan điểm như vậy, chị có lường trước đựơc những sự việc sẽ xảy ra như thế này hay không ạ?

Nữ đạo diễn Song Chi : Tôi không nghĩ về phía chính quyền là phức tạp như vậy, nhưng mà vì đã lớn lên, sống ở Việt Nam bao nhiêu năm, thì thành ra cũng không có gì là ngạc nhiên cả.

Trà Mi : Thế sau khi mọi việc đã xảy ra như thế thì chị có cảm thấy hối hận về những việc làm của mình vừa qua hay không?

Nữ đạo diễn Song Chi : Không đâu. Và nếu như quay trở lại thì chắc chắn là tôi cũng sẽ phản ứng như mọi người trong ngày 19 tháng 1 ấy, bởi vì điều đó là điều hoàn toàn tôi thấy không có gì là sai trái cả.

Trà Mi : Sau những gì đã xảy ra với chị thì một người có thể rút ra một kết luận riêng cho bản thân mình như thế này, có nghiã là khi mà vượt qua cái nỗi buồn chung thì để chỉ nhận lấy cho mình một nỗi sầu riêng thôi, cũng là một hạt cát ở sa mạc thôi, thì ý kiến của chị như thế nào?

Nữ đạo diễn Song Chi : Có lẽ là nhu vậy. Trong một số đông im lặng thì rõ ràng là chỉ có một thiểu số thì chắc chắn là rất mệt mỏi. Nhưng mà tối thiểu những điều mình làm có nhỏ xíu đi chăng nữa thì cũng vẫn phải làm. Nếu không thì mọi chuyện nó sẽ lại càng chậm hơn nữa.

Vừa rồi là cuộc trao đổi với nữ đạo diễn Song Chi về việc bà bị khước từ hợp đồng với hãng phim truyền hình TFS vì những bài viết thẳng thắn bày tỏ quan điểm trên blog cá nhân, cũng như là tham gia biểu tình phản đối hành động bành trướng của Trung Quốc tại Trường Sa - Hoàng Sa. Tuy nhiên, trong cuộc phỏng vấn với Ban Việt Ngữ BBC, ông Nguyễn Việt Hùng, giám đốc hãng TFS lại không nêu rõ lý do đó. Trả lời thắc mắc của đạo diễn Song Chi về lý do tại sao không nói đúng nguyên nhân khiến bà bị ngưng việc , ông Hùng nói rằng trả lời thế nào là quyền của ông, và ông nhấn mạnh:

"Đó là những vấn đề mà nhà nước này và người ta có đặt yêu cầu với trách nhiệm của Đài. Trong tiêu chí đó có rất nhiều, tiêu chí đó rất nhiều chuyện, thì trong đó đó là một ý kiến của người ta. Người ta không muốn thì người ta yêu cầu mình ngưng cộng tác thôi."

No comments:

Post a Comment

Enter you comment ...