Trong Hào Khí Dziên Hồng mới của đất nước vừa dấy lên mạnh mẽ ngay trong không khí Xuân Quý Tỵ vẫn còn nồng đượm, qua sự kiện Nguyễn Đắc Kiên và "Lời Tuyên Bố của các Công Dân Tự Do" phát động bởi giới trẻ Việt Nam, LTC xin mời bạn đọc lại:
+ Loạt 3 bài TAM QUYỀN PHÂN LẬP dưới đây (by LTC, posted at May, 2012) để củng cố những hiểu biết tối cần thiết cho công cuộc chung hệ trọng của đất nước sắp đến:
===> TAM QUYỀN PHÂN LẬP LÀ GÌ? [bài 1]
===> TAM QUYỀN PHÂN LẬP LÀ GÌ? [bài 2]
===> TAM QUYỀN PHÂN LẬP LÀ GÌ? [bài 3]

+ Loạt 2 tài liệu quý về cuộc cách mạng lật đổ bạo quyền cộng sản Rumania hồi 1989 để thấy rất nhiều điểm tương đồng lịch sử đến kỳ lạ cách nhau hằng phần tư thế kỷ giữa tập đoàn tội ác tàn bạo Ceaucescu-Rumaniatập đoàn máu Việt cộng ba đình-Hà Nội:
===> Phần I: Cách mạng Rumani, 1989 (I)
===> Phần 2: Xử Ceausescu (II)

---------LTC, Saigon, Mar. 9, 2013--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

TỔ QUỐC TRÊN HẾT

Tuesday, March 24, 2009

Chế Lan Viên và Những Bài Thơ Cuối Đời



Chế Lan Viên và Những Bài Thơ Cuối Đời



AI? TÔI


Mậu Thân hai ngàn người xuống đồng bằng
Sau một đêm chỉ còn có ba mươi
Ai chịu trách nhiệm về cái chết hai ngàn người đó?
Tôi!
_
Tôi-người viết những câu thơ cổ vũ
Ca tụng người không tiếc mạng mình trong mọi cuộc xung phong
Một trong ba mươi người kia từ mặt trận trở về sau mười năm
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ
_
Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ
Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ
Ai chịu trách nhiệm vậy?Lại chính là tôi
_
Người lính cần một câu giải đáp về đời
Tôi ú ớ
Người ấy nhắc nhửng câu thơ tôi làm người ấy xung phong
Mà tối xấu hổ
Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay
Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ
Giữa buồn tủi chua cay vẫn có thể cười




ẢO TƯỞNG

Anh dựng những câu thơ cầu vồng ngũ sắc,
Ra khỏi đó, người ta rơi tõm vào đống rác,
Anh dựng những câu thơ hoa quỳnh, hoa huệ đầm hương
Ra khỏi đó, chạm phải điều thối hoắc
Của những điều chó chết bên đường.
Tôi thèm những câu thơ lạnh lẽo của Bắc Băng Dương hay Nam Cực
Rét buốt
Trắng muốt
Rơi ra ngoài mà tiềm ẩn những gì không ai hiểu hết
Tama hồn hiểu nó phải lên điểm cực,
Đứng trước nó như trước tôn giáo thiêng liêng.



TRỪ ĐI!

Sau này anh đọc thơ tôi nên nhớ

Có phải tôi viết đâu ? Một nửa

Cái cần viết vào thơ, tôi đã giết đi rồi!


Giết một tiếng đau, giết một tiếng cười,

Giết một kỷ niệm, giết một ước mơ.


Tôi giết cái cánh sắp bay...

trước khi tôi viết


Tôi giết bão táp ngoài khơi

cho được yên ổn trên bờ

Và giết luôn mặt trời lên trên biển.


Giết mưa và giết luôn cả cỏ

mọc trong mưa luôn thể


Cho nên câu thơ tôi gầy còm như thế

Tôi viết bằng xương thôi,

không có thịt của mình.


Và thơ này rơi đến tay anh

Anh bảo đấy là tôi?

Không phải!


Nhưng cũng chính là tôi - người có lỗi!

Đã giết đi bao nhiêu cái

Có khi không có tội như mình !

No comments: