. .

Monday, July 11, 2011

Ba ánh đuốc-Bùi Xuân Quang, VNINFOS

Ba ánh đuốc
VNINFOS, số tháng 5/2011

Sau vụ Cách mạng hoa lài nhiều người Việt, nhất là ở hải ngoại, lòng rất phấn khởi, nghĩ rằng luồng gió cách mạng sẽ tràn đến Á châu như bão táp. Có ai hơi e dè cảnh cáo là bị mắng nhiếc, hèn nhát, thông đồng với bọn ác ôn Hà Nội.
Rồi ba bốn tháng sau, chỉ thấy tin những vụ bắt bớ, những vụ kết án nặng nề, mà hoa lài chưa đến tưởng đã hết mùi, những nhà phân tích “khách quan” lại lên tiền tuyến :”Việt-Nam không bao giờ có cách mạng, vì dân muốn sống bình yên, hạnh phúc!”.
Cái thứ “khách quan” đó luôn luôn bao che cho một thứ “bi quan” giấu giếm. Vui buồn lẫn lộn với chán nản, lười biếng.

Chúng tôi tin rằng người đang đọc tờ thông t in này là người không bi quan. Tự do ghép liền với dân chủ, kiên trì, lạc quan và sáng suốt cũng là những bạn đồng hành của chúng ta.

Cách mạng hoa lài đã đem lại gì cho chúng ta? Cộng Sản VN, cũng như Cộng sản Trung Quốc không còn vênh váo trước mặt quốc tế, còn đối nội, cả hai chế độ thẳng tay đàn áp. Đó là dấu hiệu của những nhà cầm quyền đang sợ hãi. Nhưng Việt-Nam không phải là một con cá mập cỡ Trung Quốc, mặt cũng dày, nhưng chưa dày bằng đàn anh phía Bắc (bạn có nhớ Giải thưởng Khổng Tử Bắc Kinh đặt ra lúc ông Lưu Hiểu Ba được Giải Nobel Hòa Bình 2010?), nên chi lúc vơ quàng hai anh Lê
Quốc Quân và Phạm Hồng Sơn và thấy Công giáo Thái Hà, Vinh sắp nổ, Hà Nội phải chịu lùi bước (lần đầu tiên - Bắc Kinh, trái lại, chưa bao giờ lùi bước trước những lời cầu nguyện bất bạo động).

Nói vậy để mời bạn xem tình hình đấu tranh cho tự do dân chủ ở quê hương dưới một khía cạnh lạc quan, và thực tế Ba ánh đuốc đang soi sáng cho con đường đấu tranh. Anh Vi Đức Hồi, gốc nông dân, được chế độ dạy dỗ, đào tạo.

Anh thức tỉnh, can đảm đứng dậy, nói lên sực gian lận và độc ác của chính quyền CS (bài Đối Mặt). Anh bị kết án 5 năm tù. Anh Bùi Chát, 32 tuổi, một thanh niên lớn lên dưới chế độ CS, đã hiên ngang giành tự do, dựng nhà xuất bản Giấy Vụn và nhóm trẻ Mở Miệng. Không có sự bảo trợ của quốc tế, anh Bùi Chát có thể đã bị dồn vào góc tù như các bậc đàn anh Điếu Cày, anh Ba SG rồi. Anh Phạm Minh Hoàng, từ Pháp trở về quê hương để sống gần gũi và đào tạo thế hệ trẻ (anh là blogger Phan Kiến quốc – thành viên Đảng Việt Tân, bị bắt đã gần một năm không xét xử). Chỉ cần nhìn theo ba anh, thì chúng ta cũng đủ giữ vững niềm tin nơi tuổi trẻ và con người Việt-Nam.

Hôm nay, xin phép đặc biệt nói đến ba ánh đuốc này, nhưng có lẽ bạn đã biết, đã thấy rồi, con đường Tự Do đang sáng rực ở Việt-Nam.

Bùi Xuân Quang 
Paris 18.5.2011


Đối Mặt (trích)
Vi Đức Hồi

Hình thành các tổ chức các đoàn thể nhân dân thành khối rộng lớn, đặt dưới sự lãnh đạo trực tiếp của Đảng, với mục tiêu chỉ để hậu thuẫn cho Đảng trong việc cai trị đất nước. Thực hiện mục tiêu đó Đảng đã sẵn sàng vung tay tiền của nhân dân nuôi báo cô một hệ thống bộ máy được tổ chức từ Trung ương đến Cơ sở, với số lượng tương ứng với bộ máy của Đảng, Nhà Nước, mà nhiệm vụ chính chỉ là để vận
động các hội viên của mình một lòng biết vâng lời Đảng, cổ vũ động viên nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Đảng, phải coi Đảng là thần tượng không có gì thay thế được, coi việc phục tùng Đảng là việc làm vinh quang rất đáng tự hào...

Tăng cường sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng đối với lực lượng vũ trang, áp đặt cho quân đội nhân dân Việt Nam với nhiệm vụ hàng đầu là bảo vệ Đảng.

Anh có thấy lạ không? Quân đội là của nhân dân, từ nhân dân mà ra, được nhân dân chăm lo, nuôi dưỡng. Nhiệm vụ hàng đầu của Quân Đội Nhân Dân là bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc, bảo vệ lợi ích của toàn Dân Tộc. Quân đội không có nhiệm vụ phải bảo vệ bất cứ một chính đảng nào, một tôn giáo nào, một bộ tộc nào. Giao nhiệm vụ "Quân đội ta trung với Đảng..." chứng tỏ Đảng tự đặt mình lên trên nhân dân, trên dân tộc Việt Nam. Đó là điều tuyệt đối không thể chấp nhận được.
http://3.bp.blogspot.com/-DoWxgp5htx8/Tc-d1AaCUcI/AAAAAAAAArE/5yrjwJWfE9o/s1600/Vi_Duc_Hoi.jpg
Vi Đức Hồi
Một chính đảng tự cho mình là người đại diện duy nhất của nhân dân mà phải núp trong Hiến pháp để mà tồn tại, lấy Hiến pháp để đảm bảo cho sự đại diện của mình, chứng tỏ chính đảng này đã không tự đứng vững được trong lòng xã hội Việt Nam. Đảng cộng sản Việt Nam tự biết điều đó. Chính vì thế, một lãnh tụ của Đảng đã rất thật thà tuyên bố rằng: Xoá bỏ điều 4 Hiến pháp là tự sát.

Hiến pháp bất cứ của một quốc gia nào cũng không bao giờ để bảo vệ một chính đảng, kẻ nào cố tình lấy Hiến pháp hòng làm nơi tương thân, ẩn náu, tung hoành làm mưa làm gió, gieo rắc thảm hoạ cho dân tộc chắc chắn sẽ bị nhân dân hành xử thích đáng. Chính sự tồn tại của điều 4 Hiến pháp đang làm ô nhục Đảng Cộng Sản Việt Nam. Hơn lúc nào hết chính những đảng viên của Đảng phải là những người cần lên tiếng trước để loại bỏ nó ra.
* * *

Thơ Bùi Chát

Rồi, tôi
...
Rồi tôi nhận ra tiếng nói từ bầy súc vật
Mơ hành vi của những con người
Tổ quốc!
Chúng ta vĩnh viễn không được tự ruồng bỏ
Bởi suy nghĩ hẹp hòi của chúng ta
Thế giới cũng vút lên bằng bước chân mòn
Với một niềm tin ở dưới gót
Tôi chiêm bao thấy đứa con sắp lọt lòng của
tôi nhắn nhủ
Tổ quốc ta như một con mèo[1]
Tiếng chào đời con gọi meo meo[2]

Gợi nhớ:

[1 ] Tổ quốc ta như một con tàu (Xuân Diệu)
[2] Tiếng chào đời con gọi Xít-ta-lin
(Tố Hữu)

Ai?

Tôi gặp gỡ những người cộng sản
Những người anh em của chúng tôi
Những người làm chúng tôi mất đi kí ức
Mất đi tiếng nói bản thân
Mất đi những cái thuộc về giá trị
Chúng tôi còn sở hữu duy nhất một điều
Nỗi sợ

Tôi trò chuyện với những người cộng sản
Những người anh em
Những người muốn chăn dắt chúng tôi
Luôn biến chúng tôi thành đồ hộp
Hy vọng chúng tôi đời đời biết ơn
Những người cộng sản
Anh em chúng tôi
Chưa bao giờ thấy họ tự hỏi
Trong ngôi nhà đen đủi này
Ai muốn thừa kế di sản của họ?

http://anhbasam.wordpressvn.eu/wp-content/uploads/giay-vun.jpg
Nhóm Mở Miệng
Đèn đỏ

Tôi đứng trước một ngã tư
Đèn đỏ ngăn tôi lại
Những dòng người ra đi tất bật
Gió mát sau lưng họ
Chúng tôi, nhiều thế hệ
Bị giữ lại bởi đèn đỏ
Chúng tôi không cất bước được
Chúng tôi không bay lên được
Giao lộ ở khắp nơi
Không ai có thể vượt qua màu đỏ
Chúng tôi đứng trước ngã tư
Nhiều thế hệ
Chỉ một con đường đầy bụi đỏ trước mắt


Bài thơ một vần

Màu đỏ
Như loài cỏ
Ngỡ là chuyện nhỏ
Nên không ai dọn bỏ
Chúng tôi luôn hốt hoảng nhưng biết làm
thế nào!? Đành bỏ ngỏ..!!!
Mọi thứ đều phải xin phép
Thói
- Các ông cho chúng tôi được biết
sự thật nhé!
- Các ông cho chúng tôi được ngủ với
vợ/chồng chúng tôi nhé!
- Các ông cho chúng tôi được thở nhé!
- Các ông cho chúng tôi được bình
đẳng trước pháp luật nhé!
- Các ông cho chúng tôi được suy nghĩ khác
với các ông nhé!
- Các ông cho chúng tôi được chống
tham nhũng nhé!
- Các ông cho chúng tôi được tự do
ngôn luận nhé!
- Các ông cho chúng tôi được lập hội vỉa hè
nhé!
- Các ông cho chúng tôi được viết bài
thơ này nhé!
- Các ông cho chúng tôi được ghét các ông
chống đối các ông nhé!
- Các ông cho chúng tôi được tự do biểu tình
nhé!
- Các ông cho chúng tôi được bầu cử tự do
nhé!
- Các ông cho chúng tôi được bảo
vệ tổ quốc nhé!
- Các ông cho chúng tôi được học
ngoại ngữ nhé!
- Các ông cho chúng tôi được phản
đối Trung Quốc chiếm Hoàng Sa – Trường
Sa nhé!
- Các ông cho chúng tôi được giỏi hơn
các ông nhé!
- Các ông cho chúng tôi được đi chùa đi
nhà thờ nhé!
- Các ông cho chúng tôi được đọc bản
Tuyên ngôn nhân quyền nhé!
- Các ông cho chúng tôi được sở hữu
mảnh đất tổ tiên chúng tôi để lại nhé!
- Các ông cho chúng tôi được tố cáo các
ông nhé!
- Các ông cho chúng tôi được là người
Việt Nam nhé!
- Các ông cho chúng tôi được giữ gìn
truyền thống nhé!
- Các ông cho chúng tôi được yêu thêm
gia đình bạn bè ngoài các ông nhé!
- Các ông cho chúng tôi được xây dựng
đất nước nhé!
- Các ông cho chúng tôi được biết diện
tích mặt đất và biển đảo của chúng tôi nhé!
- Các ông cho chúng tôi được biết tên
của đất nước chúng tôi 20 năm nữa nhé!
- Các ông cho chúng tôi được không
theo các ông nhé!
- Các ông cho chúng tôi được sống riêng
tư không bị dòm ngó nhé!

- Các ông cho chúng tôi được đá đít các
ông nhé!
- Các ông cho chúng tôi được yêu nước nhé!
- Các ông cho chúng tôi được đi bằng
đôi chân của chúng tôi nhé!
- Các ông cho chúng tôi được xuất bản
bài thơ này sau khi viết xong nhé!
- Các ông cho chúng tôi được chờ các
ông đến bắt nhé!
- Các ông cho chúng tôi được từ chối
các ông nhé!
- Các ông cho chúng tôi được ước gì
chúng tôi chẳng ước điều gì nhé!
- Các ông cho chúng tôi được mưu cầu
hạnh phúc và mưu cầu không hạnh
phúc nhé!


Khó Thấy

Sự phát triển của nghệ thuật
Có thể kết liễu một chế độ độc tài
Bao nhiêu người đã nói
Những điều tương tự như vậy
Các nghệ sĩ nhậu ở vỉa hè
Kể về tính nước đôi
Cây kim giấu trong bọc vải
Lâu ngày cũng thành thơ
Chúng ta
Những cư dân không được đón chào
Gió chiều nào
Ta tào lao chiều ấy

Độc giả yêu quí Đọc những dòng này
Xin quí vị nhớ một điều
Tất cả những gì tôi viết là của quí vị
Của người thân, tổ chức, và bạn bè quí vị...
Bằng chứng là. Lúc này
Khi quí vị bỏ thời gian, công sức, và nhiều thứ nữa… Để đọc
Tôi đâu ở cạnh mà thực sự biết
Chúng nhạt nhẽo và ngớ ngẩn đến
nhường nào

* * *

Giống giống... quen quen
(trích) Phan Kiến Quốc

Vào ngày 21/12/2006, ông Saparmurat Niyazov, Tổng thống của nước Cộng Hòa Turkmenistan qua đời khi mới chỉ 66 tuổi. Thực tình mà nói thì có lẽ chẳng ai trong chúng ta biết đến cái nước Trung Á cũng như ông tổng thống của họ, nhưng khi được đọc tiểu sử Niyazov thì tôi lại thấy có một cái gì đó “giống giống quen quen” như đã thấy nhân vật này một lần ở đâu rồi.

http://minhduc7.files.wordpress.com/2011/04/vn_phamminhhoang_01.jpg
Phạm Minh Hoàng – Phan Kiến Quốc
Lò mò lên Internet, gõ chữ "Niyarov" vào Google thì thấy có tới 1.430.000 câu trảlời, có nghĩa là hơn cả cựu thủ tướng Nhật Koizumi (1.360.000). Vậy thì cái nhà ông Niyazov đâu có lạ lẫm gì với thế giới đâu cà.
Sau khi đọc kỹ tiểu sử nhân vật được đánh giá là lãnh đạo độc tài và ngông cuồng nhất thế giới, và là người được (tự) phong là Tổng thống suốt đời của Turkmenistan thì tôi mới khám phá ra là "cái gì đó giống giống quen quen" chẳngai xa lạ, mà chính là Đảng Cộng Sản VN nhà mình, kẻ đã nắm quyền sinh sát cả một dân tộc đông dân thứ 13 trên thế giới từ 60 năm nay.

----------------

1 comment:

  1. day la ba anh duoc soi sang chan ly vinh hang

    ReplyDelete

Enter you comment ...