. .

Wednesday, October 3, 2012

Khóc anh Nguyễn Chí Thiện - Trương Anh Thụy

Người Việt, Tuesday, October 02, 2012 6:01:36 PM

Trương Anh Thụy

Nghe tin anh bị bệnh nặng mà bạn bè anh khắp nơi cứ xốn sang cả lên! Long và Thụy cũng không ngoại lệ, sốt ruột quá gọi anh Nguyễn Công Giân mấy lần mà không ai trả lời.


Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện.

Nếu có ai mở được hộp thư HMDC ra xem sẽ được chứng kiến một cảnh thật cảm động: Mấy ngày hôm nay chả thấy bài vở gì cả, chỉ thấy các trao đổi qua lại với cái tựa đề: Anh Nguyễn Chí Thiện bệnh nghiêm trọng! Anh Nguyễn Chí Thiện bệnh nghiêm trọng! Anh Nguyễn Chí Thiện bệnh nghiêm trọng...! Trong đó có cả Ca Dao với sáng kiến độc đáo và thực tế là thu tiếng nói của một số bạn bè rồi gửi sang cho anh để anh có thể nghe trong lúc nằm dưỡng bệnh.


Trời Hoa Thịnh Ðốn đã bắt đầu vào Thu, thời tiết se se lạnh làm chúng tôi nhớ quá đi thôi, cái hình ảnh anh Thiện năm nào còn ở vùng HTÐ. Anh trong chiếc áo măng tô dài màu đen, khiến anh đã cao lại càng thêm cao, với chiếc khăn quàng len và chiếc mũ phớt bằng dạ. Trông anh giống vai người hùng trong các phim trinh thám ghê! Và nhớ nhất là những buổi tối, một số bạn bè xúm lại, say xưa nghe anh đọc thơ tù và kể chuyện tù... thế mà thấm thoát đã gần hai chục năm trời...

Trong gần hai chục năm trời đó anh cũng đã đóng góp được một số công việc thật đáng kể cho cộng đồng hải ngoại mà anh nên hãnh diện! Anh đến bao nhiêu đại học, bao nhiêu tiểu bang trên đất Mỹ và cả hàng chục nước tự do nữa để giải độc cho thiên hạ... đánh đổ cái mù mờ, hoang tưởng của họ về cái chế độ phi nhân Cộng Sản đang ngự trị trên quê hương chúng ta. Anh có những Hoa Ðịa Ngục, Giọt Máu Thơ, do anh Nguyễn Ngọc Bích dịch sang tiếng Anh, rồi Hỏa Lò nữa, đều cho Tổ Hợp Xuất Bản Miền Ðông Hoa Kỳ xuất bản.

Theo đạo Phật thì mọi sự ở đời đều “sắc sắc không không.” Con người thì ai cũng phải qua các thời kỳ “sinh, lão, bệnh, tử,” nào có ai thoát cái luật đó bao giờ! Tuy nhiên, những thơ văn, những vốn sống của anh để lại cho đời, cho các thế hệ mai sau, mới là những cái gì làm cho anh bất tử.

Thế mà tin anh mất đến như sét đánh. Anh ra đi trong lúc quê hương đang ở trong thời kỳ đen tối nhất, cần những tiếng nói như của anh nhất. Ôi quê hương, ôi Việt Nam, bao giờ thì ta mới nói được lên hết cả những gì ta cần nói, để 90 triệu dân lấy lại được tự do thanh bình như anh hằng mong ước!

-